Cùng nhau chụp ảnh kỷ yếu khi sắp xa mái trường yêu dấu

Category: Tin tổng hợp 0 0

Nhưng thật lạ lùng, hình như càng đau khổ bao nhiêu thì vẻ đẹp từ gương mặt cũng như từ thân hình lý tưởng của chị càng tăng thêm sức hấp dẫn bấy nhiêu. Đó chính là sức mạnh Chụp ảnh sự kiện vô hình đã đánh quỵ thói kiêu căng, chỉ quen người khác phải thu phục mình trong bản lĩnh thằng đàn ông Đức Trung. Anh cố giữ thái độ bình tĩnh hỏi chị:

–           Đã biết bao lần anh quỳ xuống XÙI em tha tội, vậy em còn đòi hỏi gì nữa ở anh?

–           Đòi gì ư…?

Cao Phương lắp bắp, không nói trọn lời. Chị đã rắp ranh định chụp ảnh ăn hỏi  vén cao áo lên, chỉ thẳng vào bụng mình cho Đức Trung hiểu sự thật. Anh ta phải có  trách nhiệm giải quyết hậu quả này. Một bác sĩ lõi đời… nhưng cơn tức giận không đánh chìm được sư xấu hổ trong con người chị, sự thòm khái trả thù dầu có ghê gớm đến đâu cũng không lấn át được lòng tự trọng của người thiếu phụ. Một người như Đức Trung có thể làm bất kỳ điều gì, miễn là để tự vệ. Chị rã rời cả chân tay. Lý trí mềm nhũn. Ngón tay chị giữ chặt chiếc cúc áo nơi bụng. Bao nhiêu dự kiến liều lĩnh cứ tiêu tan dần. Chị khóc.

–           Cao Phương ơi, – giọng Đức Trung thiết tha,

–           nếu em có gan cầm dao… thì anh sắn sàng chết bởi bàn tay   chụp ảnh đám cưới  thần thánh eủa em. Chỉ xin em đừng xỉ vả anh nữa, tôi nghiệp anh. Anh hiểu, em đang sống những ngày bão táp của cuộc đời. Không ai có íhể giải quyết được tình cảm của em lúc này bằng chồng em! Em nên tạm thời đi với anh ấy. Đi sớm!

Cao Phương chột dạ: “Chẳng lẽ Đức Trung đã hiểu sự thật?”

–           Đi càng sớm càng tốt em ạ! – anh nhắc lại.

“Đồ Sở Khanh!” – chị đau đớn thầm kêu lên.

Có tiếng gõ cửa. Bà y tá bước vào.

–           Thưa ông, đã hếl giờ rồi ạ! — Bà y íá cung kính nhắc Đức Trung rồi quay sang khẽ gật đầu chào người thiếu phụ.

Related Articles

Add Comment